Thi Ảnh

Văn

Văn

Dòng Sông Biệt Xứ - Trần Kiêm Đoàn

Song Huong Cau Truong Tien

Huế có dòng sông Hương. Dòng sông mang tên con gái, hay con gái mang tên dòng sông. Khi gọi “Hương ơi!” thì vẻ mượt mà của dòng sông hay bóng dáng yêu kiều của giai nhân đến trước? Nếu đến để mà đi là người con gái, nhưng đến để chảy mãi trong lòng là dòng sông.

Tôi xa Huế tròn 20 năm. Những mảnh đời vinh quang và cay đắng đã thành đồi, thành núi, thành sông… hay chỉ là những đám bụi mù không tên tuổi, lần lượt đến rồi đi cuối mùa như những hàng phượng già trên cao và khóm hải đường dưới đất. Nhưng dòng sông ấy vẫn trôi chảy hoài, có khi triền miên heo hút, có lúc bão liệt cuốn cuồng nhưng chưa có một lần đứt đọan ở trong lòng. Dòng sông như một định mệnh hư ảo, một ám ảnh trường kỳ, một sự vỗ về rất mẹ, một nỗi nhớ rất tình yêu, nhưng chưa bao giờ khước từ sự quay về của ký ức hay chối bỏ những ân tình vắng mặt. Hình như không có ngoại lệ, mỗi người Huế xa quê đều mang theo một dòng sông cho đến cuối đời. Đôi khi ngỡ dòng sông ấy chỉ là tâm ảnh, nhưng không, đó là một hiện thực vô cùng. Những người Huế thành công xứ người vẫn mong ngày về với dòng sông để soi chút vinh quang của mình trên sóng nước. Những người Huế không may sống hẩm hiu xa Huế không mong chi ngày hội ngộ nhưng vẫn man mác nỗi xót xa khi tưởng đến sự cau mặt của dòng sông. Phải chăng tâm lý “soi bóng dòng Hương” đã dự phần năng nỗ “xui khiến” dân Huế tha hương hầu hết nếu không xênh xang áo gấm thì cũng chẳng đến nỗi khăn gói quả mướp... về làng.

Read more ...

Ly Cà Phê Hương Thầm - Nguyễn Thế Điển

cafemotminh 1

Tiếng thằng Năm Cua Đinh vang vang dưới bến sông, nó cột hờ hững cọng dây mũi chiếc xuồng ba lá vào tay vịn cây cầu nhũi.
- Lẹ lên Tám Lớ ơi, nước ròng gần sát lòng rạch rồi. Đi trễ thì coi chừng ngang khúc doi Cây Quéo, mầy nhảy xuống sình đẩy xuồng à nghen.
- Chờ tao một chút, nước nấu mới kêu ấm. Để tao pha cho mầy một phin luôn nghen Năm. Mầy uống thử cà phê Đại Á, coi ngon hay dở so với ấp mình.
- Mầy châm nước vô phin, bưng luôn cái mâm xuống xuồng, mình vừa bơi vừa thưởng thức cà phê. Ê Tám, hồi nào tới giờ tao nghe mầy khen nức nở loại 3 trong 1. Bữa nay sao có cà phê Đại Á rình rang vậy.
- Tao ghiền cà phê tiệm nầy hồi còn nhỏ xíu, lúc nhà còn ở đường Tống Phước Hiệp chợ Vãng. Dìa ấp Năm khỉ biết ho gà, cá mọc râu dê nầy, tao mới chịu thua số phận mà nuốt 3 trong 1 đỡ ghiền.
- Ừ, hôm trước tao đọc bài 4 trong 1 của mầy. Lật tới lui tao nghi có huyền cơ trong đó. Tao hỏi thiệt, ở đây chỉ có 2 đứa mình, mầy phải ra khai ra cái vụ 1 trong 4, ở đâu mà lòi ra thêm cái ngoe nầy vậy.
- Mầy giỏi thì tự suy luận, mắc gì tao nói.
- Mầy chịu khai thì tao cho mầy ngồi không kể chuyện, tao bơi một mình tới nhà thằng Sáu Bờ-rô.
- Thời còn chiến, có một lần đơn vị tao về đóng dưỡng quân bên kia bắc Mỹ Thuận phía quận Giáo Đức, địa phương có những vườn ổi xá lị ngon nổi tiếng, mầy biết không.
- Ai mà không biết, làm ơn cắt bớt ba cái vụ râu ria. Mầy cà kê dê ngỗng thì tao bơi tới chợ xã 2 vòng cũng chưa hiểu mầy muốn nói chuyện gì.
- Thời gian đó, đơn vị rảnh rỗi, cứ một tuần là tao có phép 12 tiếng. Phải thừa nhận xứ Vĩnh Long của tao có rất nhiều gái đẹp. Tao lúc đó 22 tuổi mà còn ngu như con bò tơ Hòa Lan. Có một lần tao đi xe lam từ chợ Vĩnh Long dìa bắc Mỹ Thuận. Mầy cũng biết xe lam chật chội mà chạy sát lề dằn xóc nghiêng qua đổ lại lỏng chỏng.
- Ủa, mầy khôn hay ngu thì vụ đi xe lam có dính líu gì.
- Hồi xưa tao ngu thì tạm chấp nhận, mầy bây giờ già chác mà ngu thì khó coi lắm nghen Năm.

Read more ...

Là Phụ Nữ: Đừng Chọn Cam Chịu, Hãy Chọn Hạnh Phúc - Thùy Trang

camchiu

Có rất nhiều lý do được đưa ra như sức ép từ xã hội, bố mẹ hay con cái, nhưng theo mình, lý do lớn nhất đó chính là sự phụ thuộc.

Phụ nữ Việt Nam quá phụ thuộc vào người chồng. Những suy nghĩ như con gái học nhiều, cố gắng nhiều để làm gì, sau này về chồng nó nuôi, hay đằng nào thì cũng ở nhà nuôi con vẫn khá phổ biến. Chính sự phụ thuộc đó làm rào cản quá lớn với người phụ nữ để họ có thể tự lập trong xã hội: họ không có khả năng kiếm sống cho bản thân và cho con cái. Vì tình thương con hay sức ép từ xã hội, họ thường nhận lấy bất hạnh cho bản thân mình.

Read more ...

Pleiku Một Thời Tôi Đã Sống - Cao Thoại Châu

45 big

Từng sống ở nhiều nơi, mỗi nơi vào một độ tuổi, một nghề nghiệp và một thế sự…cho nên cảm xúc về những nơi in dấu chân mình, cho mình chỗ ngủ đêm, cho nước uống và tắm hằng ngày, cho không khí, cũng mỗi nơi mỗi khác.

Read more ...

Lan Man Về Từ Kỵ Húy - Thiếu Khanh

10 cuon sach marketing hay nhat moi thoi dai
* Lan Man Về Từ Kỵ Húy Và Ngôn Ngữ Của Người Nam Bộ

Tiếng nói không những là phương tiện giao tiếp mà còn là một thứ “căn cước” cho biết mình là người miền nào. Nghe tiếng nói không những người ta nhận ra người Nam, người Trung, người Bắc, mà còn có thể phân biệt được người Bình Định với người Phú Yên, người Gò Công cũng nói không giống người Rạch Giá.
Tuy vậy, không cần phải là một nhà nghiên cứu, ai cũng có thể thấy người Việt, nói chung, có chung một đặc tính kỳ diệu: từ Bắc xuống Nam cùng nói một thứ tiếng Việt phổ thông; sách vở cũng dùng chung một thứ chữ Việt phổ thông. Nếu trong 9 thôn bản của người Mông, Lô Lô, Tày, Pu Péo ở xã Lũng Cú, một xã cực bắc Việt Nam, thuộc huyện Đồng Văn tỉnh Hà Giang, mà có người Việt sinh sống, thì người Việt ở đó, cho đến những người Việt ở Xã Đất Mũi, một xã cực Nam, thuộc Huyện Ngọc Hiển, tỉnh Cà Mau, cùng đọc hiểu chung một thứ chữ viết, nói chung một thứ tiếng Việt.

Read more ...

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013