Thi Ảnh

Văn

  May Trang

Bóng chiều vương cánh sắt
Lạc lõng giữa trời Trung
Mây ngàn mây lãng bạt
Núi gợn núi chập chùng !!!
                                              (nđn)

Cô gái ngồi cạnh tôi đưa mắt nhìn mấy câu thơ tôi viết trên tờ giấy lau rồi khen:
“Thiếu Úy làm thơ hay quá!”
“Cám ơn cô. Tôi mới biết làm thơ gần đây thôi. Cô khen làm tôi ngượng quá”
“Thiếu Úy làm việc ở Huế ?”
“Vâng, tôi là lính của Sư Đoàn 1 Bộ Binh”
“Anh tôi cũng là lính của Sư Đoàn 1, Trung Úy Bình anh có quen không?”
“Ồ! Trung Úy Bình là bạn thân của tôi. Mấy lần anh ấy rủ tôi đến nhà chơi, nhưng tôi đều từ chối. Nếu biết trước anh ấy có em gái thì…”
Cô gái hiểu ý, nhìn tôi mỉm cười rồi quay mặt ra cửa sổ. Tôi cũng nhìn ra bên ngoài.

 

Những đám mây trắng như tuyết đùn lên từng cụm lớn, nối đuôi nhau trôi ngược về phía sau. Tôi cảm thấy lạc lõng cô đơn, nghĩ đến mình chẳng khác gì những đám mây kia, trôi nổi bồng bềnh, không biết đâu là bờ bến. Mới ra trường, tôi bị đẩy thẳng ra vùng hỏa tuyến. Một nơi hoàn toàn xa lạ đối với tôi. Thực ra hồi còn đi học, tôi cũng thường mơ mộng đến những thành phố miền Trung, nhất là Huế. Những địa danh và những từ ngữ mỹ miều nói về Huế đã vẽ trong đầu tôi một thành phố vô cùng thơ mộng. Khi ấy tôi nghe lõm bõm về một bến nước nào đó mà người ta gọi là Bến Vân Lâu, rồi hình dung nơi đó có những cô gái tuyệt đẹp, mặc áo dài trắng với mái tóc thề bay bay trong gió. Chỉ có chừng ấy thôi cũng đủ để tôi lạc vào cõi thơ:

Có những buổi hoàng hôn êm ả
Tôi thẩn thờ trên bến Vân Lâu
Nhớ thương ai câu hò vĩ dậm
Thuyền ai kia tách bến về đâu?
                                                     (nđn)

Cái thời mơ mộng đó không ngờ lại trở thành hiện thực khi tôi cầm trên tay cái Sự Vụ Lệnh bổ sung quân số cho Sư Đoàn 1 bộ binh. Ngày đầu tiên đặt chân lên thành phố Huế, tôi cảm thấy có một cái gì đó hoàn toàn trái ngược với những gì mà tôi đã từng hình dung. Cả một thành phố đang nằm co ro, mệt mỏi, buồn hiu trong cái không khí chiến tranh bao trùm với những tiếng “đại bác đêm đêm vọng về thành phố”(*), với những chiếc GMC chở đầy lính Mỹ xuôi ngược trên các con đường ngoại ô, bỏ lại những đám bụi mịt mù tỏa vào các quán ăn, quán nước, nơi mà những cô gái hành nghề mãi dâm và những em bé rách rưới thường đến đây, cà rà theo mấy anh lính Mỹ để kiếm chút tiền còm hay chút bánh kẹo. Tôi cảm thấy bâng khuâng, lạc lõng thật sự.

Tôi đang suy nghĩ miên man về cuộc đời lính tráng rày đây mai đó, thì chiếc phi cơ giằng xốc kịch liệt, nghiêng hẳn về một bên. Tiếng động cơ ù lên, ngầm ngầm, nặng trịch, nhói vào tai tôi làm nhức buốt cả màn nhĩ. Hành khách, có người còn đang ngủ gà ngủ gật, chợt choàng dậy, đưa mắt nhìn dáo dác. Cô tiếp viên cũng vừa đến yêu cầu tôi sửa lại lưng ghế và cài dây an toàn.
***
Bình gọi hai ly cà phê đen. Móc túi lấy ra gói capstan đầu lọc, rút một điếu đưa lên môi, rồi ném cả gói thuốc về phía tôi. Tôi hít một hơi dài rồi nói:
“Mầy kín miệng thật”
“Cái gì? Tao kín miệng cái gì?”
“Em gái mầy”
“Em gái tao? Răng mi biết? Mi gặp nó ở mô?”
“Cái gì mà mầy cuống cuồng lên vậy. Làm như tao sắp bắt cóc em gái mầy không bằng. Thiệt tình. Mà em gái mầy tên gì vậy?”
“Lan, Tôn Nữ Ngọc Lan. Đang học lớp Đệ Nhị trường Trung Học Đồng Khánh”
Tôi định hỏi thêm một câu, nhưng chợt thấy cô chủ quán bước đến, nên vội đánh trống lảng:
“Cô em hôm nay đẹp quá nhỉ, tôi chịu cô em rồi đó”
“Dạ không dám”
Chờ cô chủ quán đi rồi, Bình lườm tôi:
“Ê, đừng có lạng quạng nghe cha nội, coi chừng tao đục bỏ mạng đó”
Hai thằng nhìn nhau cười ngất.
***
Bình cho xe dừng lại trước ngôi nhà lợp ngói âm dương ở ngoại ô thành phố. Bình xuống xe trước. Tôi nhìn vào khoảnh sân rộng trước nhà. Sân lát bằng gạch đỏ, có nhiều hoa và cây kiểng. Trong sân không thấy một bóng người. Tôi hồi hộp thật sự. Bình nắm tay tôi kéo vào nhà. Đây là một ngôi nhà cổ, mái thấp, thiếu ánh sáng. Bên trong rộng thênh thang. Chỉ có một căn phòng độc nhất, làm bằng gỗ, nằm ở một góc nhà.

Khi vào đến giữa nhà, Bình gọi oang oang:
“Lan ơi, nhà đi mô hết rồi?”
Tôi nghe tiếng Lan trả lời từ căn nhà bếp phía sau. Tim tôi đập mạnh, cố lấy bình tĩnh để đối diện với cô gái mà tôi đã gặp một lần trên máy bay. Lan từ nhà sau đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy tôi, Lan ngạc nhiên đứng khựng lại. Bình lên tiếng trước:
“Thiếu Úy Thắng, bạn anh”
Quay qua tôi, Bình nheo một mắt, làm ra vẻ quan trọng:
“Lan, em gái tao”
Tôi hơi bối rối, nhưng cũng kịp lấy lại bình tĩnh:
“Chào Lan, hân hạnh được gặp lại cô”
Lan cúi đầu chào tôi nhưng không nói gì. Bình muốn phá tan cái không khí căng thẳng giữa hai người, nên pha trò:
“Này ông bạn, làm gì mà đứng chết trân rứa, ngồi xuống đi chứ”
Tôi nói cám ơn rồi ngồi xuống ghế. Lan cũng bỏ ra nhà sau.
***
Uống xong ly trà, Bình đưa tôi ra trước sân, vừa ngắm hoa vừa trò chuyện. Bình nói cho tôi nghe về cách thức trồng cây kiểng, dẫn giải từng loại cây phải làm thế nào để biến nó thành những hình dạng mình ưa thích. Làm thế nào để giữ cho nó chậm phát triển mà vẫn sống tươi tốt, khỏe mạnh. Tôi hơi ngạc nhiên về kiến thức chơi cây kiểng của anh chàng sĩ quan trẻ măng này, nhưng tôi còn đầu óc đâu mà nghe những thứ tào lao đó. Mặc cho Bình thao thao bất tuyệt, tôi chỉ… ờ… ờ… cho có lệ rồi để hết tâm trí vào cô gái xinh đẹp kia. Tôi lắc đầu chán nản, thở dài sườn sượt. Bình ngạc nhiên hỏi:
“Răng, mi không thích chơi cây kiểng à?”
“Đâu có, ai mà chẳng thích chơi cây kiểng”

Tôi vừa trả lời vừa cười thầm trong bụng. Thực ra tôi đâu có thích ba cái trò chơi lẩm cẩm của mấy ông già vô công rỗi nghề này. Tôi mặc cho Bình hiểu lầm. Đầu óc tôi chơi vơi, trôi nổi vào cái không gian nửa quen nửa lạ của cái xứ Thần Kinh vừa thơ mộng vừa đầy bất trắc này.

Đã mấy ngày rồi tôi cứ đứng xớ rớ trước cổng trường Trung Học Đồng Khánh vào những giờ tan học, không bỏ sót bất cứ một tà áo dài nào ngang qua trước mặt. Mấy cô nữ sinh tinh nghịch, bấm tay nhau nhìn tôi cười khúc khích. Đã mấy lần muốn bỏ cuộc, nhưng tôi lại cứ lẩn quẩn mãi ở trước cổng trường với một nỗi buồn nôn nao khó tả.

Đang đăm đăm nhìn theo một cô gái có thân hình quen quen, mà khuông mặt thì bị cái cặp che mất. Tôi đang đứng thừ người ra, thì một cú đấm như trời giáng nện xuống bờ vai. Tôi điếng người quay lại thì Bình đang đứng lù lù trước mặt. Tôi đứng chết trân, không thốt được một lời. Bình kéo tôi vào một quán cà phê gần đó:
“Mi cứ nằng nặc đòi cho được cái phép về Sài Gòn thăm ông già mi đang bệnh nặng răng bây chừ mi lại ở đây?”
“Ờ! vừa mới được tin ông già tao khỏe lại rồi”
“Đừng sạo nữa cha nội. Coi chừng tao đục đó. Ủa, làm răng mà mi mặc nguyên bộ đồ nhà binh đứng chờ gái ngoài đường rứa, trời đất, lại còn gắn hai cái bông mai vàng khè lên cổ áo nữa chứ!”
“Kệ tao, lòe một chút không được sao”
“Lòe con khỉ. Cái thời buổi giặc giã này, chỉ có mấy cô nàng “tửng tửng” mới chịu bợ mấy ông lính về làm của nợ. Mi lên quân y viện mà coi, cụt tay, cụt chân nằm cả đống trên đó.
Tôi lảng sang chuyện khác:
“Mày cũng về phép hả?”
“Tao đi công việc. Mi về cùng tao hay còn muốn ở lại gác trường?”
Tôi cười bẽn lẽn:
“Biết rồi còn hỏi”
“Răng mi không đến nhà mà chờ nó ở cổng trường rứa? Con nhóc đó không chịu gặp mi ngoài đường đâu”
***
Từ khi yêu Lan , tôi thấy thành phố Huế dễ yêu và đẹp lạ thường. Nhất là vào những buổi chiều êm gió, tay trong tay thả bộ dọc theo các con đường râm mát trong Thành Nội. Tôi và Lan khắn khít với nhau cho đến một hôm, tiếng bom đạn rền vang, thành phố Huế chìm trong khói lửa…

Khói Lửa

(*) Nhạc Trịnh Công Sơn

Nguyễn Đức Nhơn
26 - 11- 2017

 

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013