Thi Ảnh

Văn

cafemotminh 1

Tiếng thằng Năm Cua Đinh vang vang dưới bến sông, nó cột hờ hững cọng dây mũi chiếc xuồng ba lá vào tay vịn cây cầu nhũi.
- Lẹ lên Tám Lớ ơi, nước ròng gần sát lòng rạch rồi. Đi trễ thì coi chừng ngang khúc doi Cây Quéo, mầy nhảy xuống sình đẩy xuồng à nghen.
- Chờ tao một chút, nước nấu mới kêu ấm. Để tao pha cho mầy một phin luôn nghen Năm. Mầy uống thử cà phê Đại Á, coi ngon hay dở so với ấp mình.
- Mầy châm nước vô phin, bưng luôn cái mâm xuống xuồng, mình vừa bơi vừa thưởng thức cà phê. Ê Tám, hồi nào tới giờ tao nghe mầy khen nức nở loại 3 trong 1. Bữa nay sao có cà phê Đại Á rình rang vậy.
- Tao ghiền cà phê tiệm nầy hồi còn nhỏ xíu, lúc nhà còn ở đường Tống Phước Hiệp chợ Vãng. Dìa ấp Năm khỉ biết ho gà, cá mọc râu dê nầy, tao mới chịu thua số phận mà nuốt 3 trong 1 đỡ ghiền.
- Ừ, hôm trước tao đọc bài 4 trong 1 của mầy. Lật tới lui tao nghi có huyền cơ trong đó. Tao hỏi thiệt, ở đây chỉ có 2 đứa mình, mầy phải ra khai ra cái vụ 1 trong 4, ở đâu mà lòi ra thêm cái ngoe nầy vậy.
- Mầy giỏi thì tự suy luận, mắc gì tao nói.
- Mầy chịu khai thì tao cho mầy ngồi không kể chuyện, tao bơi một mình tới nhà thằng Sáu Bờ-rô.
- Thời còn chiến, có một lần đơn vị tao về đóng dưỡng quân bên kia bắc Mỹ Thuận phía quận Giáo Đức, địa phương có những vườn ổi xá lị ngon nổi tiếng, mầy biết không.
- Ai mà không biết, làm ơn cắt bớt ba cái vụ râu ria. Mầy cà kê dê ngỗng thì tao bơi tới chợ xã 2 vòng cũng chưa hiểu mầy muốn nói chuyện gì.
- Thời gian đó, đơn vị rảnh rỗi, cứ một tuần là tao có phép 12 tiếng. Phải thừa nhận xứ Vĩnh Long của tao có rất nhiều gái đẹp. Tao lúc đó 22 tuổi mà còn ngu như con bò tơ Hòa Lan. Có một lần tao đi xe lam từ chợ Vĩnh Long dìa bắc Mỹ Thuận. Mầy cũng biết xe lam chật chội mà chạy sát lề dằn xóc nghiêng qua đổ lại lỏng chỏng.
- Ủa, mầy khôn hay ngu thì vụ đi xe lam có dính líu gì.
- Hồi xưa tao ngu thì tạm chấp nhận, mầy bây giờ già chác mà ngu thì khó coi lắm nghen Năm.

 

Mầy cũng biết lòng xe lam chật chội, đầu gối người bên nây có thể chạm vào đầu gối người ngồi băng ghế bên kia.
- Haha! Lúc đó mầy ngồi ngang mặt hay ngồi kế bên một con bé Vĩnh Long đẹp gái trên suốt đoạn đường phải không, mỗi đêm mỗi ngày mầy mang cái hương thầm ấy mà thương nhớ người ta rồi mắc bịnh tương tư chớ gì.
- Mầy giỏi quá thì tự đặt ra cho tròn câu chuyện, hỏi tao làm gì. Dân nhà binh mà đau tương tư, người ta nghe có mắc cười lắm không. Thôi để tao bơi xuồng, không kể cho mầy nghe nữa. Tao có sợ bơi đâu mà đem đời tư ra đổi rẻ với mầy.
- Đổi rẻ còn hơn mầy cho không thằng Sáu Bờ-rô. Tao hỏi mầy chơi, vì muốn chính miệng mầy nói ra nghe mới đã, chứ hôm trước vợ thằng Sáu kể không sót với vợ tao. Nó nói, em kể chị Năm nghe thôi, anh Sáu mà biết em thài lai với chị thì ảnh "oánh" em chết. Cái ông Tám Lớ coi lừ lừ mà cũng bài đặt này nọ. Trước Tết nầy chừng hơn tháng, không biết cách nào mà ổng tìm ra người quen cũ trên chiếc xe lam dịp Tết năm xưa lắc, sau đó còn nhảy rào dù đến nhà thăm ẻm nữa mới ghê. Cũng chưa ghê bằng bây giờ, khuya nào ổng đưa bà Tám ra chợ nhóm ngã ba vàm Rạch Lá đón mua cam quýt. Lúc chưa quen bà kia thì ổng hay ghé quán thằng Út Nhót vớt một
ly cà phê. Lóng rày ổng lo chèo riết dìa nhà để lên máy chít chát với bà kia nghe nói đâu tuốt trên Cai Lậy. Thân như vậy mà không lo, hở ra là dòm ngang ngó dọc, ngày nào cũng già chuyện online tới trưa. Cà phê 3 trong 1 dở òm, cũng ráng bày đặt cộng thêm trò hương thầm trên chuyến xe lam chiều để thành 4 trong 1, ngon ơi là dở, tình ơi là tang.
- Thân như vậy là thân làm sao, nói rõ được không thằng Năm mình?
- Ai có thân làm sao thì tự hiểu, đừng hỏi khó anh em.
- Còn vụ online đâu tới trưa như tụi bây xuyên tạc, tám giờ mấy phải tắt máy để xuống bếp lo cơm nước, bả gởi hàng chuyến xe Sài Gòn lúc 9 giờ, xong rồi mua chút đồ ăn, về tới nhà không thấy nồi cơm là có chết. Tao lạy tụi bây đừng nhiều chuyện nữa làm ơn. Hỗm nay nghe ngóng được gì thì bỏ hết giùm, cho quốc thái dân an, cho xóm làng yên tĩnh. Tao sợ tụi bây quá rồi, lỡ dại mà tâm sự với thằng Sáu Bờ-rô, đời nầy chắc không có lần hai.
- Tám đừng lo vợ chồng Năm Cua Đinh nầy, chuyện gì tới tai tụi tao thì coi như đứt đuôi con nòng nọc, không có vụ truyền miệng tiếp theo. Còn mầy có thớ với thằng Sáu Bờ-rô thì lo gì. Tao cũng phục mầy luôn Tám Lớ. Thằng Sáu Bờ-rô cứng đầu còn hơn cây kềm Peugeot của nó, vậy mà mầy nói gì, nó nghe theo răm rắp.
- Tao có xúi nó làm gì đâu.
- Sao không, mọi năm nó cúng vía Thần tài chỉ có con gà luộc. Năm nay nó cúng thêm cặp cá lóc nướng trui cho giống với sự tích Thần tài và vua Càn Long của mầy phóng lác.
- Nói trúng chữ đàng hoàng nghe mậy, trật một li sai đi một dặm. Sao mầy biết hôm nay mâm cúng có cặp cá nướng trui.
- Không tin tao, để một hồi tới nhà thằng Sáu, mầy thấy mới linh.
- Ê Sáu Bờ-rô! Hôm trước tao buồn mà lại hơi sỉn sỉn, mới trút cạn tâm sự với mầy. Ai dè bây giờ vợ chồng thằng Năm Cua Đinh cóp-py nguyên xi hết ráo.
- Cũng tại mầy ác nhơn, mắc chứng gì mà đặt tựa bài chỏi đời cho xốc hàng. Vợ tao nấu rượu mà không lo chụm lửa, quẹt quẹt iPad mê man nghe mầy giới thiệu cà phê 4 trong 1. Nó kêu tao mua về uống thử xem sao. Tao phùng mang giải thích chuyện văn chương bóng gió chớ ở đâu mà có cà phê thứ đó. Nó nhứt định không tin. Tụi tao cãi nhau kịch liệt, cuối cùng mới bung bể đổ nùi chuyện của mầy. Tao hối hận giật mình, căn dặn nó đừng nói cho ai, nếu không muốn nuôi cơm suốt đời thằng Tám Lớ. Vậy mà nó cũng ráng xì ra cho bà Năm Cua Đinh.
- Hai cặp tụi bây chấm dứt chuyện nầy giùm tao. Lạng quạng cháy nhà, tao muốn cũng không có lãnh cung để ngủ.
- Dân ngon lành như thằng Hợi thì "Dám đi mưa, sợ gì lạnh". Còn mầy yếu thì đừng bắt chước người ta ra gió, Tám Lớ ơi! Khổ lây luôn anh em.

Nguyễn Thế Điển

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013