Thi Ảnh

Thơ

Thơ

Sắc Không - Túy Hà

giotmuatrenhoa1

Anh đã đi qua những bờ đá dựng
in bóng mình trên vách buồn hiu
anh đã đứng trên nhiều bờ vực thẳm
nghe tiếng mình vọng lại tự thâm sâu
vực vô biên
đời người hữu hạn
thất vọng rồi lại hy vọng vươn lên
tất cả nhờ tình người trao gởi
là tư trang cho nghị lực mình

Người còn thở,
trời còn nhật nguyệt
ánh dương soi lại nhớ nguyệt đề
nguyệt đề sương mãn mơ cổ tự
người đầu sương điểm vẫn nhớ nhau
ý câu thơ cũ còn như mới
anh trải lòng ra phủi giọt sầu
em là sương phụ
trăng tròn khuyết
nhan sắc mãn khai tâm trắng ngần
bước đi một bước thêm ngớ ngẩn
anh nhớ em nhiều
em biết không
hữu tình tâm vọng là vương vấn
một sát na thôi đảo ngược đời

Mênh mông
trời đất mênh mông lắm
anh thiếu em rồi đời nghiêng xiêu
mỗi mai thức dậy nghe chim hót
ngỡ tiếng em cười giữa tịch liêu

nỗi nhớ mây mưa trong tiềm thức
dai dẵng hằng đêm ướt chỗ nằm
ngoài kia
cô tịch thềm rêu lạnh
hữu hạn vô biên có khác gì

ngày vẫn mây bay ngang đầu núi
nguyệt khuyết đêm về nghe quanh hiu
những bờ đá dựng còn in dấu
một kiếp phù sinh – nắng gọi chiều

thôi thì xin gởi tình anh lỡ
vào chốn vô ưu khác cõi người
em về đối bóng và tự vấn
sẽ thấy anh cười trong hắt hiu.

Túy Hà

Trên Côt Mốc Ngã Ba Đông Dương - Nguyễn An Bình

Nguyễn An Bình

Đứng trên cột mốc vùng ba biên giới
Anh chờ nghe tiếng gà gáy đâu đây**
Chỉ thấy mây bay chập chùng núi tỏa
Từng bậc thang lên rêu bám mỗi ngày.

Ngàn lau trắng vươn mình trong nắng sớm
Tay anh chạm vào cột mốc biên cương
Tình hữu nghị chia đều cho ba hướng
Xoay bên nào cũng chan chứa yêu thương.

Khắp triền đồi xuyến chi khoe sắc trắng
Dẫu cằn khô hoa vẫn nở suốt mùa
Anh hít vội thèm ôm hương rừng núi
Có tình người trong mỗi chuyện nắng mưa.

Hồ tiêu, cao su bạt ngàn thung lũng
Xanh ngát núi đồi mảnh đất quê hương
Ngàn thước đi lên quanh co hẻm vực
Bình yên nào không đổi lấy máu xương?

Phiến đá hoa cương mang hồn thiên cổ
Sừng sững đất trời cột mốc thiêng liêng
Dòng sông chảy đắm mình trong sương lạnh
Lặng lẽ nơi nầy vùng đất tam biên.

Kon Tum 22/8/2017
*Cột mốc ngã ba Đông Dương: đặt trên ngọn núi ở độ cao 1086m trên mực nước biển nắm gần cửa khẩu Bờ Y thuộc huyện Ngọc Hồi tỉnh Kon Tum. Cột mốc là đường biên phân định giữa 3 nước Việt Nam-Lào-Campuchia.
** Dân gian thường đùa vui rằng đứng ở cột mốc, nghe tiếng gà gáy người dân ba nước đều nghe thấy. Thật thú vị.

Nguyễn An Bình

Lửa Đời - Trần Phù Thế

Tran Phu The

* gởi lâmhảodũng

lửa đời đã giết hồn ta
đốt tan hy vọng đêm qua đêm nào
lửa tình bóp nát tim đau
vắt khô từng giọt giọt nào không khô
lửa đời đốt cháy ước mơ
đốt tan hoài bão thành tro một đời
ngày nào ánh mắt gọi mời
bây giờ lửa hận rối bời cái tâm
này em kiếp sống phù vân
đầu thai trở lại khóc phần dối gian
lửa đời nung cháy tim gan
đành thôi một kiếp hương tàn mộ bia
một mai lạnh lẽo nửa khuya
hóa con đom đóm bay về cố hương
chập chờn đốm lửa cầu sương
tan theo ngọn gió vô thường hồn ma
tàn đêm trăng giỡn trăng già
nghe trong khắc khoải là ta trở về
lửa đời đốt cháy u mê
để ta tâm lặng hồn quê ấm lòng
lửa đời đốt cháy tình mong
trăm năm thoáng chốc tình không ra gì
tình đi tình ở tình lì
đời ta ôm nặng tình si nặng lòng
lửa đời đốt trụi đừng trông
mùi hương năm cũ tình nồng năm xưa
lửa lòng tắt lịm cơn mưa
coi như số kiếp tan vừa giấc mê
ai đi ai ở ai về
chân không định hướng đường kia đã cùn
lửa đời đốt mãi tay run
chút thân cô quạnh lửa hồng cháy tan
và thôi đời vốn gần tàn
còn chi níu lại đá vàng cũng phai
lửa đời cháy bỏng hình hài
coi như số kiếp hoài hoài em ơi.

Trần Phù Thế

 

Hồi Sinh - Trần Văn Sơn

Tran Van Son 001

Gặp gỡ vài lần kẻ lạ người quen
Bên cốc cà phê bên ly rượu đế
Mái dột cột xiêu hẩm hiu bàn ghế
Bạn tả tơi ta rách nát ngậm ngùi
Gánh hỗn mang hề thân thế chôn vùi
Lủi thủi ven đời giả vờ câm điếc
Kẻ lạ người quen khóc ta vắt kiệt
Khô máu tim thành phế liệu trần gian

Gặp gỡ vài lần kẻ lạ người quen
Hiểu sao thấu cội nguồn sông và núi
Núi và sông gieo mầm cây tội lỗi
Hạt nhân sinh mê muội giấc mơ người
Khánh kiệt niềm tin thất lạc nụ cười
Sông bỏ núi non xa dần nguồn cội
Kẻ lạ người quen khóc ta phản bội
Quên rừng sâu làm đom đóm thiêu thân

Gặp gỡ vài lần hẹn gặp trăm năm
Hiểu sao thấu chuyện ba ngàn thế giới
Thế giới quẩn quanh người lui kẻ tới
Lớp vong thân lớp mạt vận khốn cùng
Thế giới quẩn quanh mạch suối nguồn sông
Hiểu chưa thấu bóng trăng vờn bóng nước
Hiểu chưa thấu ra sao ngày tận tuyệt
Phút hồi sinh tìm chốn cũ quay về

Trần Văn Sơn

Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ - Hồng Thúy

clip image002 001

Dấu thời gian chưa xóa
Nét buồn vương sắc mây
Đan bóng chiều rơi lối
Sương chùng lạnh thấm vai

Ngỡ rằng mình quên lãng
Dĩ vãng… đã hư không
Nhưng sao lòng khao khát
Vẫn nhớ nhung… tình hồng

Sợi khói vào… vương mắt
Gửi niềm đau chất ngất
Xuân qua… tuổi úa vàng
Còn nuối tiếc mênh mang

Như con sông… mịt mùng
Lỡ trôi cuộc tình đầu
Vòng tay nào hờ hững
Nên… đốm lửa tình tàn mau

Đôi ta… phương trời biệt
Tình rồi cũng thoáng qua
Hương tình cũng phôi pha
Nhớ thuở tình mơ hoa…

Chỉ còn là… bài thơ màu tím.

Hồng Thúy

TC Trầm Hương 20

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013