Thi Ảnh

Thơ

Thơ

“Men” kia thôi đã hết

Sông Ngân Hà cõi lòng xưa chết lịm.
Chiều phố cũ ngóng mây cao đây đó.
Bên nhau nhìn giọt lệ chợt tuôn trào.
Khiến tim tôi chới với ngược giòng bơi.
 
Lịm tắt vì sao quỳ gối chân trời.
Tôi đắm mình trong sóng chảy mây trôi.
Lệ lăn tròn đôi má chiều yên lặng.
Giờ chia xa người lính chớ ăn năn.
 
Sóng dậy mù khơi nhạc buồn sầu phủ.
Đan vào nhau sâu kín chợt nhủ mình.
Chia sẻ yêu thương vào cõi lặng thinh.
Phố nhỏ vùi “men” đời thôi đã hết.
 
Dịu tình xưa ưu ái mỗi đêm về.
Ánh trăng rũ chiếu vào nửa canh khuya.
Ngậm ngùi tỏa hoa sao lời non nỉ.
Tan sầu héo cung đàn ơi nguyệt quyện.
 
Suốt canh thâu đời gậm nhấm hạt sương.
Thấm đẵm theo sóng vỗ từng giọt ươm.
Bóng ai về ẩn dấu nụ cười tươi.
Tình kề môi thốt khẽ theo suối vắng.
 
Lửng giòng vơi, uống say cạn ánh trăng.
Bạn trìu mến ngày vui ở phương nầy.
Tình cuối tuyệt hơn tình đầu xưa ấy.
Như thuyền trăng lả lướt Đào Nguyên mây.
 
Tìnhhoàihương

Ấp ủ

Dạ, anh thương! Em cảm nặng rồi đó,
Thố lộ cùng ai, chuyện ốm đau nầy?
Nỗi niềm riêng không lẽ nói cho người…
lạnh nhạt thờ ơ và quá hững hờ?
 
Dẫu thật lòng, em muốn gửi trang thơ.
Nói với anh, dù ngập ngừng nhỏ nhẹ.
Số phận em bẽ bàng Trời đã định.
Em thật buồn, bởi không người sang sẻ.
 
Chẳng có ai tri kỷ, như mình ước
mơ. Người lâu nay mòn mõi trông chờ.
Ai ngờ… là sóng đùa trên bãi cát.
Kể cả anh. Người… ấp ủ trong mơ.
 
Tìnhhoàihương

Hờn tủi

 
Thương nhớ mỏi mòn thân xác xơ
Tha hương hờn tủi lạnh hồn thơ
Bao đêm mộng viếng làng quê cũ
Nhà trống vườn hoang bướm dật dờ!
 
Ngày nắng ngày mưa ngày tuyết rơi
Đường xa xứ lạ quá lạ đời
Ngựa xe áo mão thành mây khói
Buồn đến buồn đi đứng lại ngồi !
 
Muốn vẽ dáng đi vẽ tiếng cười
Cho lòng xao xuyến thuở đôi mươi
Cho hồn thơ chút tình mê đắm
Chỉ thấy màu hoa áo không người…
 
Gậy trúc gậy mây gậy thép gang
Gậy nào giữ được chút bình an
Đường trơn giông bão không chừa lối
Cuối nẻo chùn chân lạnh suối vàng!
 
Gửi lại cháu con bút mực nào
Hay là một thoáng đẹp chiêm bao
Con đường hy vọng như sương tuyết
Rồi cũng mờ tan cũng…nghẹn ngào!
 
Nói mãi mây xanh với nắng vàng
Đất trời vẫn đẹp sao khóc than
Hay niềm đau nhuộm hồn cây cỏ
Từ thuở tình yêu bỏ thiên đàng?
 
Nếp nhớ ăn năn nếp trán nhăn
Răng không còn nữa để thèm ăn
Trầu xưa cau cũ duyên ngang trái
Ai nợ ai mà phải trối trăn?
 
Đất lạnh vô tình đá vô tri
Mưa buồn không giữ bóng người đi
Tan dần theo khói nhang hư ảo
Chiếc lá khô rơi có nghĩa gì…
 
Luân Tâm

Ngăn tình

Tim em còn trống ngăn nào?
Cho anh bước nhẹ tình vào được không?
Thương nhau nối kết chuyện lòng
Rồi anh làm gió thổi bồng tóc em,
Hạt mưa rớt nhẹ vai mềm
Vương vào suối tóc bên thềm bóng xưa
Bây chừ trời đã sang mùa
Hàng cây cũng biết đong đưa giởn tình
Sao em chẳng nói, lặng thinh?
Để cho duyên thấm trầu xanh cau dầỵ
Mai nầy nên nghĩa trúc mai
Anh xin vẹn nợ trần ai với người
Ta, em kỷ niệm một thời
Ngăn tim níu chặt tình tôi nồng nàn
Đò chiều chở khách đưa sang
Hỏi em còn có ngỡ ngàng tình anh?
 
Song Quang

Trả lại em

Trả em món nợ trần ai ,
Anh vay từ thuở hình hài mẹ cho
Trả em lối nhỏ quanh co
Anh vay từ lúc hẹn hò yêu em.
Trả em suối tóc vương mềm
Anh e ấp vuốt bên thềm năm xưa
Trả em những buổi chiều mưa
Ta chung nhau bước, đong đưa sóng tình
Trả em những nụ hôn xinh
Mâm trầu cánh phượng chúng mình nên đôị
Trả em ánh mắt, vành môi
Nụ cười tươi thắm trao lời yêu thương
Trả em phấn bảng, sân trường
Một thời ngã nón trên đường về quen
Trả em cánh thiệp chung tên
Trả em tất cả để quên chuyện lòng.
Em về có viết thiệp hồng
Cho tôi nhắn gửi đôi dòng thơ yêụ.
 
Song Quang

 

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013