Thi Ảnh

Thơ

Thơ

Suối Lệ

Bên song cửa một mình lặng lẽ
lật từng trang ký ức cuộc đời
ba mươi năm một kiếp làm người
giờ nhìn lại nữa đời cay đắng
 
đêm một mình cô đơn trống vắng
hỏi đời sao nhiều lắm trái ngang
tuổi thơ xưa sao lắm phủ phàng
cơn ác mộng ngàn năm thiên cổ
 
ngồi đây nhìn người đi qua phố
như thác nguồn đổ xuống biển sâu
lòng buốt đau mắt ngấn lệ sầu
đành thả đời trôi theo ngày tháng
 
cuộc đời là một trang sử ngắn
là đoản khúc của một chiều mưa
là bóng đêm phủ xuống nhạt nhòa
cay đắng  trong muôn ngàn cay đắng
 
ai biết trong bình minh tươi sáng
có mây đen phủ kín tương lai
là những cơn ác mộng đêm dài
là suối lệ tuôn trào đêm vắng
 
La/uất kim hương
2013

Vẫn Đợi

Ai khuấy nước mặt hồ cho trăng vỡ
cánh lục bình cũng bất chợt lung lay
đêm về khuya sương xuống lạnh tóc mây
cơn gió rít côn trùng kêu than thở
 
ta ru hồn giấc chiêm bao bở ngở
quán nhỏ ngổi nghe tí tách mưa rơi
cafe nóng sao lòng nghe giá lạnh
bổng nghe đau buông buốt trái tim côi
 
sương khuya xuống lạnh đời một góc
trái tim đau nhức nhối từng cơn
vẫn ngồi đây mỏi mòn chờ đợi
trong vô cùng tuyệt vọng trái cô đơn
 
anh về không em nơi này vẫn đợi
thời gian trôi tình vẫn đẹp như thơ
tình chảy tan trong bóng tối mịt mờ
Bàn tay nhỏ làm sao em hứng lệ
 
về đây anh cùng em xây tồ ấm
dạo vườn trăng ôn lại chuyện năm xưa
cho hồn em không còn thấy ngu ngơ
anh về nhé cho tim em ấm lại
 
Lan Anh
2013

sau giấc mơ

 
nắng trả lời trên lá cỏ khô
những câu em hỏi đến không ngờ
chim bay ngược gió đường xa tổ
biết có về sai những ước mơ
 
gió đổi chiều bay hay tóc em
buông theo cơn nhớ thổi về đêm
trái tim thơ nhiễm thần đuôi mắt
viết loạn vần ngơ ngác dạ miên
                                                                                   
khoảng bước chân mềm trên lối sương
em về trong giấc ngủ quân trường
anh ôm gối chiếc mơ thành tích
một khúc tình ca một vết thương
 
giấc ngủ tan rồi anh nắm tay
tung vào không khí chuỗi âm gầy
khô khan trách móc rồi sa đọa
vào những thần giao như cánh mây
 
biết trả lời sao câu hỏi đêm
khi chiều lên sám hối môi thèm
cà phê dẫn độ buồn giao tuyến
về nhốt vu vơ dưới ngọn đèn

 

Lưu Ca

sáo bay

tôi không đem sáo sang sông
mà sao sáo vẫn sổ lồng sáo bay!
 
sáo vù ra khỏi tầm tay
cho tôi khắc khoải đêm ngày ngóng trông
chiều chiều ra đứng bờ sông
nhìn nam ngó bắc chờ mong sáo về
 
cách xa nghìn dậm sơn khê
sáo ơi có nhớ thương về cố hương?
tìm em, áo nhuốm bụi đường
giày mòn, gót mỏi, phong sương gọi sầu
 
đêm nay thức trắng canh thâu
nghe tim nhói buốt, dòng châu sắp tràn
sáo bay, buồn chiếm không gian
bặt tăm tin sáo, ngỡ ngàng phận tôi
 
từ khi sáo đã bay rồi
ngày ngày tôi ngắm mây trời nổi trôi
mơ màng nỗi nhớ chơi vơi
dường nghe tiếng sáo, bời bời niềm đau
 
nửa khuya nỗi nhớ dạt dào
đường mây hoàng hạc khuất vào cô liêu.

 

Lưu Ca

Lắng đọng

Bút trần nào tả được lưu luyến!
Thơ trần đành cam chịu vô duyên.
Ngưu Lang, Chức Nữ còn Ô Thước.
Mưa ngâu ly biệt khóc ngoài hiên…
 
Lưu luyến làm chi! Hỡi bút trần!
Vô duyên cam chịu nỗi bâng khuâng.
Ngoài hiên mưa gió phiền ly biệt.
Sánh gì Chức Nữ với mưa Ngâu.
 
Người gợi giấc mơ buồn chơi vơi…
Gió cuốn về nơi không hề tới.
Lệ rưng rưng dưới tầng đáy mắt.
Tâm tư lắng đọng mây sầu trôi.
 
Một thuở xa xôi, thuở xa xôi…
Vầng trăng ai nở xẻ làm đôi!
Ai rẽ ngăn chia cầu Ô Thước?
Bâng khuâng cánh vạc giữa lưng trời.
 
Tìnhhoàihương

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013