Thi Ảnh

Thơ

Thơ

Ngày Về Bảy Núi Ngồi Bên Lăng Mộ Người Xưa - Ngô Nguyên Nghiễm

 Ngày về

*Tặng Lâm Hảo Dũng, Hoài Ziang Duy

Lửa và Máu cháy giữa quê hương
Mang cả tiếng chim gào góc phố
Năm tháng lỡ nửa đời viễn xứ
Núi chất đầy hồn đá nghìn thu ...

Vách sơn hà khắc hịch thiên thư
Lữ khách chạnh lòng bên nguyệt khuyết
Ôm sử ký ngồi chờ vận nước
Kẻ nội thù đạp nát Cổ Loa !

Bóng nõ thần giờ chỉ trong mơ
Đâu diệt hết loài chim ích tắc
Gió cố hương thổi tràn mặt đất
Đau lòng sỏi đá mấy ngàn năm !

Máu và Lửa cháy giữa quê hương
Mang tiếng khóc chim quê cố xứ
Địa dư đồ hắt hiu sơn lộ
Trên gáo vàng còn chút sử thi ?

Lỡ nửa đời phi xứ bạch y
Đêm mơ tiếng voi gầm trận chiến
Vạn cốt tiền nhân như chớp hiện
Nợ ngàn cân vụt rớt biên thuỳ ...

Biên cương, biên cương ... khách trở về
Hài cốt quê nhà...không nhang khói !
Mắt có nhoè đi, đâu phải vội
Nén trong lòng muôn dặm biệt ly

Ừ, biên cương có tiếng chim gì
Hay núi chất cho đầy hồn đá
Năm tháng lỡ nửa đời viễn xứ
Chạnh lòng bên nguyệt khuyết quê xa !

Gió cố hương thổi suốt hàng cau
Đau lắm, địa dư đồ hiu hắt
Giặc chưa đến, nội thù đạp nát
Miếu đền trơ trọi bóng cổ nhân

Trống đồng ai vỗ giữa biên cương
Giục giã chép đầy trang sử ký
Lữ khách âm thầm bên lăng mộ
Áo người xưa treo giữa cây già...,.

Ngô Nguyên Nghiễm

Ngô Nguyên Nghiễm

Hát Cho Kiếm Sỹ Buồn - Nguyễn Thanh Xuân

Trầm Luân

Từ thuở cuồng phong vờn vó ngựa
Mầu trăng hoen máu đẫm chinh bào
Chém gươm lên đá cười khinh bạc
Biết một lần đi vạn thuở sầu

Ngữa mặt ta cười nghiêng chén rượu
Ta say hề! Ai tỉnh ai điên
Hiểu ta có phải trăng đầu núi
Hay ngọn lửa rừng xua cõi đêm

Từ đó mắt ta mờ hơi rượu
Áo bào che gió giữa sơn khê
Thù ai ta biết đâu mà trả
Chỉ trả cho xong một ước thề

Bây giờ thành quách điêu tàn lắm
Kiếm sĩ ngồi trong phế tích sầu
Lắng nghe rừng núi còn âm vọng
Kiếm sĩ buồn đau cúi gục đầu

Nương Tử ơi! Có phải xuân về
Hay trăng huyết dụ xuống bên kia
Ở đây nghe gió reo thành quách
Bên ngọn cờ rơi giọt máu lìa

Nương Tử ơi! bây giờ ở đâu?
Có nhớ về ta một thuở nào
Một thuở tay vờn thanh kiếm bạc
Nhưng trước tình yêu cũng cúi đầu

Ta nhớ một lần ta đã bảo
Khi tóc nàng vướng phím tỳ bà
Ta chàng kiếm sĩ từ biên trấn
Sẽ ném gươm mà nghe tiếng ca

Kiếm sĩ giờ đây buồn bã lắm
Đã lặng rồi em tiếng thét gầm
Nhưng dòng định mệnh còn bao phủ
Có gặp nhau hề chăng cõi âm

Kiếm sĩ giờ đây buồn bã lắm
Ngựa hồng đã quỵ giữa biên cương
Một thời khanh tướng ai cầu bại
Nhưng chiến chinh hề mấy xót thương

Nương Tử ơi! Ta mãi đợi chờ
Bởi vì sông núi vẫn như xưa
Ta về câu cá bên dòng suối
Và hát cho đời những tiếng thơ

Ngày về áo rách đầy manh vá
Kiếm sĩ buồn đau cúi gục đầu
Vỗ tay cười ngạo đời tranh chấp
Áo rách ta về như giấc mơ...

Nguyễn Thanh Xuân

 

Nụ Hôn Đầu - Nguyễn An Bình

 Hoa buom

Tinh đầu là trái me non
Biết chua lại thèm muốn hái
Đôi lúc giả đò ngây dại
Mang theo buồn giận dỗi hờn.

Bắt đền bằng nụ môi hôn
Giật mình con tim lỗi nhịp
Trên cành tiếng chim xanh biếc
Nắng hồng reo khúc tình ca.

Đường về cúc nở vàng hoa
Điểm trang trên từng góc phố
Một thời mơ thành bướm nhỏ
Bay suốt bốn mùa yêu thương.

Bàn tay ấm thuở mới quen
Muốn níu từng giây hạnh phúc
Chỉ sợ một ngày bất chợt
Tình đời xô ngả tả tơi.

Trái tim nào phải biển khơi
Sao lòng trùng trùng bão tố
Thực hư một đời ai tỏ
Buốt đau người nhớ hay quên.

Xếp lá thư tình đầu tiên
Mực thơm từng trang giấy viết
Mắc nợ người chưa trả hết
Nên tình lãng đãng khói sương.

Tôi như cây sưa bên đường
Cố nở những chùm hoa cuối
Mưa thì thầm theo tiếc nuối
Nào che hết cuộc đời nhau.

Từng ngón tay mềm xôn xao
Nhỏ như búp bê xinh xắn
Gió nào thổi qua tóc ngắn
Mà thơm đến tận bây giờ.

Chân khua sỏi đá vườn xưa
Có ai tìm về nương náu
Vuông cỏ hẹn thề một dạo
Áo người bay suốt mùa ngâu.

Một ngày trở lại tìm nhau
Rưng rưng chùm hoa đã héo
Nụ hôn thơm như chiếc kẹo
Tình đầu thuở ấy còn say.

Nguyễn An Bình

Nguyễn An Bình

Vô Thanh - Phạm Ngọc Lư

  andrew road 042

Có tiếng ai kêu tên tôi cuối chân trời tiềm thức ?
Như tiếng uyên xưa âm vang trong rừng sâu ký ức
Rơi xuống giữa vườn trăng
Lan toả trong thinh không
Màu tóc xưa huyền hoặc...

Có cánh hoa nào bay ngậm nỗi tàn phai câm nín
Có con bướm đoạn trường kêu không thành tiếng
Lạnh lẽo một màu trăng
Ngan ngát hương sầu đông
Chờ nhau chờ nhau khắc khoải...

Có tiếng lòng tôi giữa ngàn khơi sóng vỗ
Tiếng gió qua thành xưa
Tiếng mưa về mái cũ
Mà không còn không bao giờ còn nữa
Một tiếng hoàng uyên...

Muôn thuở tình ta vô ngôn
Một phút đời em dâu bể
Nỗi buồn rơi...
Không rơi thành giọt lệ
Sao vỡ nát lòng... tiếng khóc vô thanh !

Phạm Ngọc Lư

Phạm Ngọc Lư

Sầu Đông - Minh Xuân

Chiều xuống lạnh chim tụ bầy ngủ sớm
Mặc cỏ cây run rẩy gió chưa ngừng
Tôi ngồi đây…mắt nhòa lệ rưng rưng
Thương nhớ quá người Em xa dạo ấy…

Gió Đông lạnh thấm vào hồn buốt giá
Em tôi ơi! Trôi dạt bến bờ nào?
Tờ lịch rơi theo ngày tháng hư hao
Đã bao mùa trăng tròn…rồi lại khuyết

Cành thông già oằn mình vì bông tuyết
Cơn gió vô tình…bông tuyết rụng rơi
Em ra đi cuối đất hay cùng trời?
Tôi ở lại…ngậm ngùi ôm thương nhớ…

Đất lạ xứ người Đông hàn tê tái
Nỗi buồn đau mãi canh cánh bên lòng
Tình yêu Em tràn ngập nỗi nhớ mong…
Ngày gặp lại…tuổi hồng xưa xa vắng…

Dòng Sông Quê Cha

Mưa nắng đường xa
Đất người xứ lạ
Chạnh nhớ quê nhà
Ruột thắt lòng đau
Trí óc ngập tràn
Niềm riêng nỗi nhớ
Mong về đất Mẹ
Bên sông quê Cha

Thuở ấy mộng mơ
Vui hè hanh nắng
Tung tăng bơi lội
Tắm mát hồn thơ
Ký ức chưa phai
Giờ đây ngàn dặm
Lưu vong xứ người
Dòng sông ở lại

Nước có còn xanh?
Bến bồi…bờ lở?
Cô lái đò xưa
Có còn đưa khách
Hay đã theo chồng
một sáng sang sông
Cho con đò mục
Bãi bờ buồn trông

Biền biệt mù sương
Phương trời xa lạ
Nhớ sông quê Cha
Mưa lệ nhạt nhòa.

12Bộ ảnh tuyệt đẹp dưới những làn sương mờ huyền ảo 04 Blog Designer 001

Minh Xuân

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013