Thi Ảnh

Thơ

Thơ

Gởi Gió Ngàn Bay

Em đi dưới lá thu xào xạc
thoảng đâu đây hương tóc anh bay
nắng cuối thu sao lòng se lạnh
mây trắng nhẹ trôi bãng lãng buồn
 
chiếc lá cuối cùng còn vương vấn
biệt ly lưu luyến cuộc chia xa
kỷ niệm năm nào bay theo gió
một thoáng ưu phiền buốt thịt da
 
đường về năm cũ cùng vui bước
gió đưa hương thoáng nụ cười ai
giờ còn lại mình em cô lẽ
nhặt lá thu vàng  nghe mắt cay
 
tình lại bơ vơ suốt dặm trường
nghe lòng đau nhức buốt từng cơn
như cánh chim lạc trong đêm vắng
cất tiếng kêu vang giữa lưng trời
 
rồi sẽ phôi phai giấc mộng sầu
xin đừng ai oán để thêm đau
gửi bao mơ ước bay theo gió
gửi cả vào thu những nỗi sầu
 
Lan Anh

Thu Đông

thu đông trở giấc thềm rêu lạnh
sương khói vọng âm tiễn biệt hành
gió hú đồng hoang đêm nguyệt tận
mặt hồ nghiêng sóng vỡ dung nhan
 
cứ ngỡ là thu vàng xác lá
đâu ngờ cành nhánh cũng chia xa
người đi mong nhặt chồi xanh biếc
gầy lại rừng xưa đã nhạt nhòa
 
thu tận cúc tàn trăng mờ ảo
thường vẫn mang theo gió lụy phiền
giọt thơ rụng xuống đau thềm đá
những phiến buồn tênh động cửa thiền
 
miếu đền xiêu ngả đêm buông thả
khách trọ dừng chân chạnh nhớ nhà
cánh chim đơn lẻ còn gọi bạn
lưu xứ bên trời dặm trường xa
 
ta như cầu nối thu đông vẫn
một bóng hình xiêu gánh não nề
 
Túy Hà

Phong Trần Kiếm

Bạt kiếm phong trần thơ lạc vận
Nhặt xác hoa rơi kết chữ thời
Từ thuở xuân thu hờn chiến quốc
Hào khí mây bay bốn phương trời
 
Vó ngựa ngàn xưa chừng đã mỏi
Qua cầu nước đục ngược dòng trôi
Nhan sắc khứ hề bờ sương ảo
Khách quá giang xưa vẫn chưa về
 
Cô lái buồn trông non nước cũ
Lão Trượng-Kinh Kha, Ta-Tiệm Ly
Có phải khí hùng ngàn xưa dậy
Theo mỗi đường gươm hoa lá say
 
Chén rượu chia tay bờ vĩnh biệt
Đẫm nước mắt đời men nào cay
Lão trượng cười khan ngăn gió lộng
Gác chèo ngửa cổ cạn nguyên chai
 
Ta nâng chén đắng ngang tầm mắt
Hứng giọt bi ai tự phạt mình.
Thế thời đã thế không phải thế
Khí hùng vẫn sống giữa thu phai
 
Binh thư không thuộc là binh bại
Kiếm cùn mài mãi cũng có ngày
Sá gì sương trắng đầu điểm bạc
Dăm chén rượu suông ủ gió mây
 
Nhật nguyệt thăng trầm luôn ngời sáng
Tâm ta tự tại tỏa minh đăng
Ngựa gục bên bờ sông nước lớn
Ta vẫn qua cầu gió thuyền trăng
 
Nói thì nói vậy cho đỡ tủi
Nhớ đời đò dọc bến và sông
Thương cô lái trẻ xưa trượng nghĩa
Đưa khách sang sông mặc bão dông
 
Đã mấy mùa hoa thay sắc áo
Những nhánh sông đời rẽ về đâu
Bên trời ngất ngưỡng đau một lứa
Mài gươm nuốt lệ hận trơ gan.
 
Túy Hà

Lời Thơ Viết Vội

Em viết lên đây những vần thơ
gửi tới anh người em yêu dấu
bao tháng ngày thương nhớ nhớ
khát khao lòng vắng bóng tình nhân
 
em nhớ lắm bờ môi ấm áp
nụ cười duyên những lúc vui buồn
dù sóng lòng bảo tố triền miên
dù bụi thời gian rụng  rơi trên tóc
 
anh về trong nắng vàng nhân ảnh
ngàn hoa khoe sắc đón anh về
bước chân anh vui con phố nhỏ
phượng vĩ nghiêng chào rợp lối đi
 
em áo dài nhẹ bay trong nắng
thướt tha cùng sánh bước người yêu
mắt em xanh mộng ước bao điều
như muốn trao về anh tất cả
 
nhớ ngày xưa em...anh xa lạ
mình gặp nhau liếc mắt trao tình
em ngoảnh mặt che nón lặng thinh
ngày xưa đó đẹp trang  kỷ niệm !
 
La/uất kim hương
1/2013

Đường Mưa Ở Albany

Đường đất đỏ xuyên rừng nhão nhoẹt
Sau cơn mưa bất chợt cuối mùa
Gió dự phần tách mặt đường hai hướng
Hướng nào về ấm lửa cửa nhà em
Cơn mưa chạy như chính mình đang chạy
Qua những khúc đường gió hủy dung nhan
Cơn mưa ghé sân nhà em tư lự
Có phải là đang hỏi thăm anh
Gã ngu ngơ lạc đường mưa gió
Biết khi nào về bến hết âu lo
Vẫn chỉ là mưa
Từ xưa nước đổ
vào đời nhau vùi dập tro than
Gió tạt ngang
Cửa nhà chợt mở
Nhưng lòng em có mở bao giờ
Và tình em sao mãi thờ ơ
Nghe gió chạy nụ cười lạnh khép
Và hứng mưa qua những kẻ tay mềm
 
Đời là mưa
Em căn nhà ấm
Anh độc hành trên đường ngã bùn nghiêng
Con dốc đứng nhưng lòng em không đứng
Anh vẫn dưới mưa đuổi gió không ngừng.
 
Túy Hà
3-17-13

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013