Thi Ảnh

Thơ

Thơ

Ông Lão Vô Gia Cư - Nguyễn Đức Nhơn

12968647 67

Đêm đông lạnh
Gió từ phương bắc
Thổi từng cơn cắt thịt xé da
Thành phố lên đèn
Phố thị phồn hoa
Nào ai biết dưới gầm cầu xa lộ
Một cụ già co ro trong tấm chăn rệu rã
Gió rít từng cơn
Bóng đêm mù mịt
Một đêm đông
Rồi lại một mùa đông

Ông lão già nua
Tuổi tác chất chồng
Trên vai gánh
Một trời bất hạnh.

Mặt trời lên
Ánh bình minh lắp lánh
Tỏa muôn màu
Muôn vẻ
Muôn hương
Ông lão già nua
Chống gậy lên đường
Một ngày mới
Trong nhọc nhằn thống khổ.

Cuối năm ấy
Cụ già không còn nữa
Ngã tư đường
Xe cộ vẫn ngược xuôi
Ông lão ra đi
Ông lão đã đi rồi
Như một giấc chiêm bao 
Không có ngày trở lại

Trời vào đông
Ta nghe lòng ái ngại
Còn bao nhiêu nữa
Kẻ không nhà ?
Dưới gầm cầu
Nghe từng chiếc xe qua
Rồi bỏ đi trong âm thầm lặng lẽ…

Nguyễn Đức Nhơn

 

Đông Ơi - Lê Thị Ngọc Nữ

 finland 1180x610

Đông ơi! Ta cùng về Đà Lạt
Xuống phố tinh mơ trắng sương mù
Ngọn thông lồng nắng reo xào xạc
Quyện cả lời tình lưu luyến thu

Đông ơi! Sao Dã Quỳ không ngủ?
Tà Nung, hoa trải lụa kín đồi
Bâng khuâng nhung nhớ hương mùa cũ
Nũng nịu vàng ươm vương áo tôi

Đông ơi! Sao dạ bỗng bồi hồi?
Gió bay tóc gội nắng chiều say
Ngày xưa rơi rớt... Ta lạc lối
Tìm nhau, lặng nhớ một vòng tay!

Đông ơi! Ta về ai có hay?
Lối xưa lặng lẽ đếm chiều phai
Ta gom gió gói vào trong áo
Giữ cả mùa đông của thuở nào...

Lê Thị Ngọc Nữ

Em Về Trong Giấc Mơ Tôi - Trúc Thanh Tâm

tumblr o8jsdx1ow31s8mouyo1 1280

Đêm nằm nghe tiếng gió khua
Mưa từ tiền kiếp mới vừa qua đây
Áo em trong giấc mơ bay
Tôi nghe lá rớt nghiêng vai nặng sầu

Buồn tôi biết gởi về đâu
Buồn em buổi đó qua cầu thương đau
Quê nhà trăng lặn đã lâu
Hiu hiu gió bấc rừng sâu trở mình

Chờ nhau đi hết đoạn tình
Hoàng hôn chìm nắng đỏ bình minh lên
Sông nào chảy nhớ vào quên
Biển nào sóng vỗ cho lênh đênh đời

Em về trong giấc mơ tôi
Chào đời rồi cũng đến hồi lâm chung
Ta nghe biển nói với rừng
Đất quê lúa trổ khắp đồng bằng thơm

Chiều nay chợt nhớ Sài Gòn
Dáng em mộng mị mắt buồn trong ta
Chưa quên được cuộc tình xa
Đêm nghe Quốc gọi hồn ca dao buồn !

Trúc Thanh Tâm

Miền Trung Nước Tôi - Trúc Thanh Tâm

hinh anh co gai buon that tinh tam trang co don 9

Cõi tiên có người rơi lệ
Về trần ta thấy lòng đau!

Tôi lặng người theo tiếng sét thinh không
Đồng bằng hổm rày mưa dầm thúi đất
Nắng mệt mỏi mặt trời đi trốn biệt
Thì làm gì có nắng ấm miền Trung

Dãy đất thân yêu, cơn bão lũ tột cùng
Cuốn theo hết biết bao người và của
Thượng Đế hỡi, dân tôi chưa hết khổ
Lại nhận thêm bao thảm họa trái ngang

Nước lũ dâng cao hay nước mắt tủi hờn
Cuộc sống mong manh bên thềm bóng tối
Những gương mặt cứ hằn sâu kinh hãi
Quỳ lại trời xin được chút mưa ơn

Đất nước Rồng Tiên còn trăm khổ ngàn buồn
Khi hạnh phúc bị cuộc đời xé rách
Bởi sự thật chưa bao giờ có thật
Tự dối mình và lừa dối lẫn nhau!

Trúc Thanh Tâm

Chiều Ở Nhà Thờ Tắc Sậy - Trúc Thanh Tâm

00000000000AnhNhaThoTS2 

Mây chầm chậm phía trời đông
Em đi bỏ lại con sông quê nghèo
Nhịp đời theo sóng lá reo
Thời gian mắc cạn giữa chiều mênh mông

Mười năm về lại Tân Phong (*)
Trời đang đổi gió mát lòng nắng trưa
Nơi mình quen nhỏ năm xưa
Nay về thăm lại mùa mưa trắng trời

Câu kinh nhỏ nguyện một thời
Bây giờ theo nhỏ đang rời xa ta
Mười năm nhỏ bỏ đi xa
Làm sao nghe được chuông nhà thờ rơi

Mười năm đâu phải một đời
Vậy mà bốn mấy năm rồi, nhỏ ơi
Thành tâm trước Chúa ba ngôi
Đời nầy có phải là đời thật không ?

Trúc Thanh Tâm
___

(*) Tân Phong: Xã Tân Phong, huyện Giá Rai,tỉnh Bạc Liêu nơi có nhà thờ Tắc Sậy.

TC Trầm Hương 21

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013