Thi Ảnh

alt
Quỳnh
Đến Mỹ gần sáu tháng rồi mà tôi vẫn chưa tìm được việc làm. Lan, người yêu cũ của tôi hồi còn ở Đà Lạt, tình cờ, nay lại ở cùng một khu chung cư. Chồng Lan, một Sĩ quan Không quân đã chết trong trại cải tạo, Lan cùng hai con đến định cư ở Hoa Kỳ theo diện tỵ nạn HO. Tuy là tình cũ gặp lại nhưng chúng tôi vẫn coi nhau như tình đồng hương, bè bạn mặc dù cả hai đã là người độc thân sau biến cố 1975. Thực ra mối tình giữa tôi và Lan chỉ là mối tình hời hợt của tuổi học trò. Lan khuyên tôi nên xin viêc ở khách sạn Dalat do một người Việt làm chủ. Lan cũng là người giúp việc cho bà chủ tại một nhà riêng ở đường Houston. Nhờ có sự giúp đỡ của Lan nên tôi được thu nhận một cách dễ dàng. Ngày đầu tiên nhận việc, bà quản lý giao cho tôi công việc lau chùi các lối ra vào trong khách sạn. Công việc này kể ra cũng khá thích hợp cho tôi lúc bấy giờ.
Ở hành lan khách sạn, tôi vừa quét dọn vừa để ý đến một người đàn bà có khuôn mặt quen quen đang tiến về phía tôi. Khi còn cách vài ba thước, người đàn bà chợt dừng lại nhìn tôi đăm đăm và cả hai đều sững sờ vì đã nhận ra nhau. Cái phản ứng đầu tiên của chúng tôi dường như được phát ra đồng loạt bằng một câu hỏi lấp lửng đầy ngạc nhiên.
“Anh Thành...”
“Quỳnh...”
Nhưng cái nét tươi vui, hớn hở của Quỳnh khi gặp lại tôi bất chợt tối sầm lại, nàng nói: 
“Không ngờ gặp lại anh”
“Ừ, không ngờ, Quỳnh làm ở đây à?”
“Vâng, có thể coi như vậy”
Tôi chưa kịp nói gì thêm thì Quỳnh tiếp:
“Ở đây bất tiện, chút nữa gặp lại”
Quỳnh nói xong bỏ đi ngay.
Đang ngồi hút thuốc bên ngoài khách sạn thì cô thư ký bước đến bảo:
“Mời ông theo tôi lên gặp bà chủ”
“Cô à, bà chủ gặp tôi có việc gì vậy cô?”
“Ai biết”
Nghe cô thư ký trả lời cộc lốc nên tôi không muốn hỏi gì thêm mà chỉ lẳng lặng theo cô ta lên tầng lầu hai.
“Thưa bà ông Thành đã đến”
“Mời vào”
Cô thư ký nói:
“Ông vào đi, tôi có chút việc”
        Tôi đẩy cửa bước vào và đứng chết trân khi nhận ra người đàn bà ngồi phía sau bàn làm việc chính là Quỳnh. Tôi ú ớ mãi mới thốt được một câu nhưng cũng chẳng ra đầu ra đuôi gì cả.
“Dạ chào... dạ... Ờ chào  Quỳnh”
“Làm gì mà ấp a ấp úng vậy anh Thành?”
“Ờ... không... không”
“Mời anh ngồi”
Quỳnh vừa nói vừa đưa tay chỉ chiếc ghế trước bàn làm việc:
“Anh qua Mỹ lâu chưa?”
“Gần sáu tháng rồi”
“Qua cả gia đình chứ?”
“Vâng”
Quỳnh ngồi yên lặng một hồi rồi với một giọng nghiêm nghị lạnh lùng, nàng nói:
“Anh thấy công việc ở đây thế nào?”
“Cũng được”
Quỳnh lại ngồi đăm chiêu tư lự một hồi nữa rồi tiếp:
“Thôi được, anh Thành đến phụ chị Lan trông coi nhà cửa dùm em.  
  
Ngôi nhà còn mới, vườn tược được chăm sóc khá chu đáo. Hoa cỏ rất đẹp. Vườn sau trồng nhiều loại cây ăn trái. Tất cả những công việc bên ngoài nhà, Quỳnh đã khoán cho một tổ hợp người Mễ chăm sóc thường xuyên. Quỳnh ít khi ở nhà. Việc trông coi nhà cửa đều do một mình Lan đảm nhận. Lan nói như vậy.
“Bà chủ này cũng kỳ thật, ở đây đâu có việc gì cho anh làm”
“Tôi đâu biết, bả bảo sao thì tôi nghe vậy”
“Bả bảo thế nào?”
“Bả bảo tôi đến phụ Lan trông coi nhà cửa”
“Thôi được, anh nhắc ghế ra sân ngồi trông coi cho đã đi”
Lan vừa trêu tôi vừa rót nước ra hai cái tách làm bằng thủy tinh. Ngôi nhà rộng thênh thang, bài trí khá trang nhã. Tôi và Lan ngồi ở phòng khách vừa uống trà vừa ôn lại những ngày còn sinh sống ở Đà Lạt. Những kỷ niệm vui buồn của một thời trai trẻ lần lượt hiện ra trong đầu tôi...
---o0o---
Vườn hồng của bác Hiền nằm ngay dưới chân một ngọn đồi. Ở lưng chừng ngọn đồi có một khe nước ngầm từ trong lòng đất chảy ra. Bác Hiền lợi dụng nguồn nước này để làm hệ thống tưới cho khu vườn. Khu vườn bác Hiền nằm không xa thành phố bao nhiêu, một khu vực tương đối khá an toàn, nên tôi thường đến đây chơi vào những ngày cuối tuần. Bác Hiền rất vui khi có tôi đến chơi. Bác kể cho tôi nghe nhiều chuyện thật lý thú. Về phần tôi, tôi cũng phụ Bác làm một vài công việc lặt vặt. Chúng tôi một già một trẻ, xem ra khá tương đắc. Vào một chiều Chúa Nhật, tôi mang theo chiếc máy ảnh định chụp mấy cánh hoa hồng làm kỷ niệm. Vừa vào khu vườn, tôi thấy một cô gái đang làm gì đó ở phía sau căn chòi. Tôi rón rén lại gần. Cô gái giật mình quay lại nhìn tôi trân trân. Để trấn an cô, tôi vội lên tiếng.
“Cô đừng sợ, tôi là người quen của bác Bảy”
Cô gái lấy lại bình tĩnh:
“Ông vào đây làm gì?”
“Tôi đến thăm bác Bảy”
Tôi vừa dứt lời thì bác Bảy Hiền cũng vừa bước tới.
“Chào cậu Thành”
“Dạ chào bác”
Bác Bảy chỉ về phía cô gái.
“Con nhỏ này là con gái đầu lòng của tôi. Thỉnh thoảng nó mới ra đây phụ tôi làm một vài công việc lặt vặt”
Tôi chưa kịp nói gì, thì bác Bảy tiếp.
“Quỳnh, con vào chòi pha bình trà cho ba và cậu Thành giải khát”
Cô gái dạ một tiếng rồi bước vội vào căn chòi. Tôi và bác Bảy cũng vào theo. Cô gái tên Quỳnh vừa đặt khay trà lên bàn vừa nói:
“Thưa ba, con về trước”
     Cô gái nói xong bỏ đi liền, chẳng thèm đếm xỉa gì đến tôi. Với cái vẻ khinh khỉnh, bất cần này, tôi cứ đinh ninh là cô ta không có một chút ấn tượng gì về tôi. Nhưng không biết vì lý do gì mà những ngày sau đó, cô gái kiêu kỳ rất mực này lại thường xuyên xuất hiện trong khu vườn hồng. Lúc đầu chúng tôi rất “ghét” nhau nhưng dần dà chúng tôi quen nhau, mến nhau rồi yêu nhau từ lúc nào không hay biết. Thành phố Đà Lạt với những cảnh đẹp thiên nhiên, với những buổi chiều mây trời lãng đãng, với những đêm sương mù dưới ánh đèn lung linh mờ ảo, chúng tôi kề cận bên nhau trong những ngày tràn đầy hạnh phúc. Nhưng cuộc tình của chúng tôi bị đứt đoạn một cách tức tưởi vì tôi được lệnh động viên vào trường Thủ Đức. Hôm tiễn tôi lên đường, Quỳnh khóc nức nở. Chúng tôi quyến luyến nhau không rời, nhưng chúng tôi không hề cho nhau một lời hẹn ước nào... Vì cả hai đều biết rõ cái giá phải trả cho chiến trường như thế nào khi mà người lính phải đối diện với cuộc chiến đã đến hồi khốc liệt.
---o0o---
      Khi đặt chân xuống thành phố Đà Nẵng, việc đầu tiên của tôi là viết thư cho Quỳnh, và từ đó chúng tôi trao đổi thư từ thường xuyên cho nhau. Nhưng khoảng vài năm sau thì thư hồi âm của Quỳnh cho tôi thưa dần rồi dứt hẳn. Bức thư sau cùng gởi tôi, Quỳnh cho biết gia đình nàng sẽ dời lên sinh sống ở Ban Mê Thuột và từ đó tôi không còn liên lạc với Quỳnh được nữa. Sau bốn năm phục vụ trong Quân Đội, tôi được trả về Bộ Giáo Dục. Trong thời gian nghỉ phép và chờ bổ nhiệm, tôi lên Ban Mê Thuột vừa để thăm Hoàng, một người bạn cùng khóa ở Thủ Đức vừa để dò tìm tin tức Quỳnh.
      Những cơn gió lạnh thường bất chợt ập tới vào buổi chiều ở cái thành phố đèo heo hút gió này. Tôi đang thả bộ trên con đường Ma Ha Trang Long, định đến rạp Lodo xem phim cho đỡ buồn thì gặp Hoàng. Anh ta vừa đi vừa xoa xoa hai bàn tay vì lúc chiều ra đường quên mang theo áo ấm. Tôi rủ Hoàng cùng đi xem phim nhưng hắn lắc đầu lia lịa.
“Địt mẹ, muốn hiến máu cho rệp à? Đ. M, cái thành phố gì mà muốn nóng là nóng, muốn lạnh là lạnh liền”
      Với giọng Bắc Kỳ đặc sệt, hắn vừa chửi thề vừa lôi đại tôi vào một cái “BAR” cửa đóng im ỉm. Tôi giẫy nẩy:
“Ê, tao không tiền”
“Địt mẹ, đừng lo. Con chủ quán này là bồ của tao”
Tôi bị hắn lôi vào “cái chỗ” mà thực tình tôi không muốn vào chút nào. Bên trong cánh cửa có vẻ hiền lành an phận kia là một thế giới hoàn toàn khác hẳn. Chúng tôi đến ngồi ở chiếc bàn gần quày rượu. Vừa mới đặt đít xuống ghế, một cô gái trẻ đẹp, ăn mặc hở hang, mặt mày diêm dúa bước đến ngồi trên bắp đùi Hoàng.
“Cục cưng cả tháng nay đi đâu mà bây giờ mới đến?”
“Bận hành quân”
“Hành quân gì. Muốn trốn em thì có”
      Tôi nhìn kỹ cô gái rồi bất chợt ồ lên một tiếng. Cô gái bây giờ mới để ý đến tôi. Mặc dù nét mặt được che lấp dưới lớp phấn son dày cộm, nhưng tôi cũng nhận ra được cái vẻ lúng túng ngượng ngùng của cô gái bán BAR mà đã một thời cùng tôi thề non hẹn biển: Quỳnh.
“Anh lên Ban Mê Thuột có chuyện gì vậy?”
Hoàng ngạc nhiên hỏi:
“Hai người quen nhau à?”
Bỏ mặc Hoàng, tôi nhìn đăm đăm vào mặt Quỳnh, cay đắng:
“Hân hạnh được biết bà chủ”
      Quỳnh không nói gì thêm, đứng dậy bỏ vào trong. Nhìn những bóng đèn xanh đỏ nhấp nháy, những cô gái mời rượu lả lơi, những người đàn ông ăn nói tục tĩu, thô lỗ, những tiếng nhạc rè rè từ một giàn âm thanh loại “dỏm” phát ra, rồi nhớ lại những ngày cùng Quỳnh quấn quýt bên nhau ở Đà Lạt tôi nghe lòng nhói đau như dao cắt. Một cô gái đến ngồi bên cạnh tôi:
“Anh à, em thương anh quá chừng, cưới em làm vợ đi”
Cô ta vừa nói vừa rót bia vào ly. Thấy tôi ngồi bất động như pho tượng, cô ta nói tiếp:
“Uống đi anh, uống chậm quá coi chừng bia nguội đó”
Rồi với một giọng nhừa nhựa vì uống nhiều rượu, cô ta hát nho nhỏ vào tai tôi “đường... thương đau... đầy ải nhân gian... Ai chưa qua... chưa phải là người...”
Tôi cảm thấy choáng váng và nói vào tai Hoàng như thét:
“Về”
Hoàng chưng hửng, ngơ ngác nhìn tôi.
“Địt mẹ, về thì về. Con vợ tao, nó trốn đâu mất rồi”
---o0o---
“Anh Thành, làm gì mà ngồi thừ người ra vậy?”
“Ờ, không tôi...”
Tôi nói chưa hết câu thì điện thoại trên bàn bật reo. Lan nhắc lên nghe. Tôi không biết ở đầu dây bên kia là ai, chỉ nghe Lan dạ... dạ... liền miệng rồi đưa điện thoại cho tôi. Từ đầu dây bên kia, một giọng nói lạnh lùng xa lạ chảy vào tai tôi như một cấp chỉ huy truyền đi một mệnh lệnh.
“Vâng... vâng... vâng.... tôi sẽ đến”
       Ngồi ở quán Thiên Kim chừng mười phút thì Quỳnh bước vào.
“Anh chờ lâu không?”
“Không, cũng vừa mới đến”
      Quỳnh gọi mấy món ăn và hai chai heineken. Uống vài ngụm bia và liếm láp qua loa vài miếng nem nướng, Quỳnh bắt đầu câu chuyện.
“Chắc anh hận em và muốn biết tại sao em chấm dứt liên lạc với anh vào những năm đó phải không?”
Tôi ngồi im lặng. Đầu cúi thấp. Hai tay mân mê chiếc ly bia đầy bọt. Quỳnh chờ vài giây rồi nói tiếp:
“Thôi được. Em sẽ kể cho anh nghe vì sao em không muốn tiếp tục cuộc tình của chúng ta. Năm đó, sau khi anh ra Đà Nẵng được vài tháng thì má em ngã bệnh. Ba em bán hết tài sản để chạy chữa thuốc thang, nhưng cuối cùng má em cũng qua đời. Ba em thấy ở Đà Lạt không còn gì lưu luyến nữa, nên dồn hết số tiền còn lại lên Ban Mê Thuột mua một miếng đất cất nhà và trồng cà phê. Mặc dù đã rời xa nơi xẩy ra chuyện đau lòng nhưng Ba em không làm cách nào nguôi ngoai được, nên cuối cùng rồi cũng sanh bệnh. Căn bệnh của Ba em mỗi ngày một trầm trọng, em phải bán miếng đất và căn nhà để lấy tiền lo việc thuốc thang. Lúc ấy em đưa Ba và mấy đứa em vào thị xã mướn một căn nhà nhỏ trú tạm. Sau đó không lâu Ba em cũng qua đời. Tiền bạc trong nhà không còn bao nhiêu mà em phải vừa lo trả tiền nhà vừa lo cho mấy đứa em đi học, rồi việc ăn uống tiêu xài lặt vặt...”
       Nói đến đây, Quỳnh không ngăn được nỗi cảm xúc đang dâng tràn. Những giọt nước mắt bị dồn nén từ lâu bây giờ mới được dịp tuôn ra, lăn dài trên hai gò má. Quỳnh khóc tức tưởi như một đứa trẻ. Cũng may, quán ăn lúc này không có khách. Cô chủ quán ngồi ở quày tính tiền nhìn sững chúng tôi.
“Quỳnh, đừng khóc nữa. Nỗi khổ tâm của em anh đã hiểu”
“Và đó chính là lý do mà em không muốn liên lạc với anh nữa, nhất là khi em đã quyết định làm cái nghề mà hồi còn ở Ban Mê Thuột anh đã từng chứng kiến. Em đã trở thành một cô gái bán BAR”.
Nói đến đây Quỳnh lại ôm mặt khóc. 
“Còn một điều nữa có lẽ anh cũng muốn biết tại sao em được đi Mỹ và trở thành một người giàu có trên cái xứ sở tạm dung này. Như anh đã biết, hồi năm 1969 em là một người chủ BAR, quán của em đủ loại khách ra vào, trong số đó có một người lính Mỹ. Không biết sao người lính Mỹ này lại thích em và hứa với em nếu chịu lấy ổng, ổng sẽ đưa cả gia đình em sang Mỹ. Ông ta còn cho biết thời gian phục vụ ở chiến trường Việt Nam cũng sắp mãn hạn. Hoàn cảnh gia đình em lúc bấy giờ vô cùng bi đát nên em quyết định đánh liều một phen, không ngờ người lính Mỹ này rất mực yêu em và thực hiện đúng lời hứa. Khi đến Mỹ em mới biết được chồng em là con của một gia đình giàu có, thuộc vào hàng triệu phú ở New York”.
       Ngừng một chút, rồi cũng với một giọng đều đều như trước, Quỳnh kể tiếp:
“Vào năm 1981, cha chồng em qua đời để lại cho anh ấy một gia tài hàng triệu mỹ kim. Tụi em sống với nhau thật hạnh phúc. Nhưng rồi một biến cố bất ngờ xẩy ra, chồng em qua đời một cách tức tưởi trong một tai nạn xe hơi khi anh ấy đang hình thành cho mình một kế hoạch làm ăn vô cùng thuận lợi. Từ đó em quyết tâm sống một cuộc đời khép kín cho đến bây giờ. Anh Thành, câu chuyện em kể cho anh nghe hôm nay không có một dụng ý gì khác ngoài việc muốn tháo gỡ một phần cái gút mắc mà anh đã ấp ủ trong lòng từ bấy lâu nay. Chắc anh đã hiểu ý em rồi chứ gì. Thôi chúng ta về”
       Quỳnh nói xong đứng dậy ngay, không cần biết tôi có phản ứng gì hay không. Dĩ nhiên là tôi hiểu rất rõ những gì mà Quỳnh muốn nhắc nhở tôi bằng những câu nói khéo léo trước khi ra về. Tôi thầm trách Quỳnh đã đánh giá tôi quá thấp. Thực ra nàng không cần phải lo xa, hấp tấp chặn đầu chặn đuôi như vây vì ngay từ lúc biết được nàng là chủ nhân khách sạn, tôi đã có một quyết định dứt khoát là sẽ không tiếp tục làm việc ở đây nữa. Với một nụ cười đầy ý nghĩa còn đọng trên môi, tôi thong thả bước lên xe, mở máy, chiếc xe cũ kỹ của tôi từ từ tiến về phía trước...
Nguyễn Đức Nhơn

TC Trầm Hương 20

Bài mới đăng

Search

Liên Lạc

Ban Điều Hành Trầm Hương:

Xuân Du

Dương Thượng Trúc

Túy Hà

Phạm Tương Như

Songthy

Bài đọc nhiều nhất

Visitor Counter

Ngày Thiết Lập
Visitors Counter
March 1 2013